GIƯỜNG ĐƠN Q.3 – Chương 3

GIƯỜNG ĐƠN
Q.3 – Chương 3

Nhà hàng Pháp sang trọng.
Người đàn ông nhẹ nhàng uống rượu, dùng món ăn cũng rất thanh lịch.
“Cô Hạ, cô thực sự không định dùng bữa sao?”
Cô lắc đầu, cho dù dạ dày trống rỗng làm cô khó chịu.
Dáng vẻ của người đàn ông này, từ động tác, tư thế, thậm chí ngay cả híp mắt mờ ám, tất cả đều rất giống Phàn Dực Á.
Có điều hắn thiếu đi khí phách.
Nhìn giống nhưng thực ra lại không giống.
Người đàn ông dùng xong bữa tối, lịch sự lau miệng.
Động tác của hắn rất thành thục, tự tin.
“Hai vì chủ nhân nhân Phàn gia để tôi ra mặt, bàn bạc với cô Hạ một chuyện.” Người đàn ông nhã nhặn, hiền lành nói.
“Anh là ai?” Hạ Vũ Mạt bình tĩnh hỏi.
Anh ta là ai đây? Vì sao tất cả mọi người đều cho rằng anh ta là Phàn Dực Á, cô không tin là người Phàn gia lại không nhận ra con mình, còn Triệu Nhã Nhi lại không nhận ra vị hôn phu của mình.
Tất cả giống như một bàn cờ.
Trên bàn cờ, mỗi người đều đang diễn kịch.
“Tôi sao?” Người đàn ông cười khổ, “Mười năm nay tên tôi vẫn là Phàn Dực Á, đột nhiên cô lại hỏi tôi là ai, tôi cũng không biết nên trả lời thế nào.”
“Thật ra đã xảy ra chuyện gì?” Lòng cô quặn thắt.
“Cô Hạ, có lẽ phải là tôi hỏi cô, năm đó cô và Phàn Dực Á đã có chuyện gì?” Người đàn ông khách sáo hỏi.
“Tôi nhận tiền, đuổi anh ấy đi.” Cô ngồi thẳng.
Cô nói năng thẳng thắn, không hề tỏ vẻ hối hận khiến người đàn ông nhìn chằm chằm ánh mắt cô, không chán ghét, ngược lại còn có thiện cảm.
“Để tôi kể cho cô nghe tiếp chuyện sau đó. Cô đuổi anh ta đi, Phàn Dực Á liền mất tích, bảy năm nay chưa từng quay về nhà.”
Dạ dày luôn bị cô đối xử tệ bạc cuối cùng cũng bắt đầu phản đối.
“Anh ta bị người nhà giữ hết chứng minh thư, hộ khẩu, thậm chí cả hộ chiếu, nhưng cha mẹ anh ta vẫn không biết phải tìm anh ta ở đâu… Người trong gia tộc đều đoán có lẽ anh ta đã đói chết hoặc bệnh chết ở một nơi lạnh lẽo đói khổ nào đó… Đã bảy năm trôi qua, việc tìm được anh ta… cũng trở nên xa vời.”
“Bảy năm rồi, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có?…” Ôm lấy bụng, dạ dày của cô đau đớn.
“Không có.” Người đàn ông tiếc nuối lắc đầu, “Anh ta cứng rắn như thế làm cha mẹ cũng đau xót, không có cách nào khác, có lẽ cách làm của các người khi trước đã làm tổn thương nghiêm trọng sự kiêu ngạo của anh ta.”
Nhưng thời điểm anh đi, lạnh lùng bình tĩnh như thế.
Thậm chí ngay cả một câu tức giận, một câu mắng mỏ cũng không có.
Cô nghĩ rằng anh sẽ trở về làm hoàng tử một lần nữa.
Bàn tay hai bên sườn chậm rãi nắm chặt lại.
“Thật xin lỗi, tôi hút điếu thuốc.” Cô chật vật lấy điếu thuốc trong túi ra, hai tay run rẩy đến mức không bật được lửa.
Người đàn ông tự mình lấy bật lửa, giúp cô châm thuốc.
Thở ra một ngụm khói, cô hơi bình tĩnh lại.
Nhân viên phục vụ thấy có khói thuốc, đang định lại gần thì bị người đàn ông phẩy tay ngăn lại.
“Đây là màn kịch anh ấy bày ra để trêu đùa tôi phải không? Tùy tiện tìm một người đàn ông nói cho tôi biết chuyện, sau đó âm thầm tiến hành kế hoạch trả thù?” Cô cười lạnh, “Vậy bảy năm trước báo chí đăng tin anh ấy đi du học ở Pháp thì sao? Đừng nói với tôi rằng người kia cũng là anh!”
Không thể trách cô nghĩ mọi chuyện phức tạp như thế, cuộc sống của cô ở trong cái vòng luẩn quẩn này khiến cô không thể không đề phòng mọi người.
Tính tình của người đàn ông không tệ, không bị sự khó chịu của cô làm tức giận, “Đương nhiên là Phàn gia khó mà tuyên bố ra ngoài chuyện ầm ĩ như thế, lúc đầu chỉ định cảnh cáo Phàn Dực Á, nếu anh ta không nghe theo cha mẹ thì sẽ trở thành kẻ hai bàn tay trắng, sẽ bị người khác thay thế.”
“Đây là lý do ‘tôi’ tồn tại!”. Người đàn ông cười có vẻ bất đắc dĩ, “Nhà tôi vốn là gia đình công nhân, vì tiền nên không thể không trở thành một người khác. Bởi vì vẻ ngoài của tôi và Phàn Dực Á có phần giống nhau, lúc trước do Phàn Dực Á chậm chạp không chịu trở về đã làm gia tộc sinh ra khủng hoảng, thậm chí rất nhiều cổ đông muốn rút vốn, vì thế để ổn định cục diện, người Phàn gia đã chọn tôi.”
Bởi vì sinh ra giống nhau, cho nên anh có thể lý giải được tình cảnh của cô gái này năm đó.
“Khi tôi ở Pháp, chịu sự huấn luyện nghiêm khắc của Phàn gia, truyền tin đồn về trong nước chính là hy vọng gây được áp lực với Phàn Dực Á, ép anh ta ra mặt, giờ đã đến lúc về nước nhưng không có chút hiệu quả nào, dường như Phàn Dực Á đã biến mất trên thế giới này, không hề có tin tức.”
“Có lẽ anh ta đã chết…” Câu cuối cùng của người đàn ông ẩn chưa sự đau khổ của cuộc đời.
Một cậu con trai nhà giàu tính tình ngang ngạnh như thế, rời khỏi sự che chở của gia tộc, không có chứng minh thư, thậm chí ngay cả đi làm công cũng rất khó được người ta nhận.
Làm sao có thể sống được?
Khi anh đi, bóng lưng dứt khoát như thế, cô không thể tưởng tượng được anh lại không về nhà.
Anh sẽ đi đâu đây?
Trời đất bao la, nhưng một người còn chưa tốt nghiệp đại học, ngay cả chứng minh thư cũng không có, sẽ đi làm ở đâu?
Cô lo lắng, nhưng theo trực giác lại lắc đầu, “Sẽ không! Anh ấy là một người đàn ông mạnh mẽ, chắc chắn sẽ không chết đơn giản như thế!”
Trong trí nhớ về anh, cô vẫn chỉ có ký ức khi 18 tuổi.
Tính tình ngang ngược, trẻ con như vậy.
“Người Phàn gia cũng nghĩ thế, cho nên yêu cầu cô phối hợp với tôi diễn một vở kịch.” Người đàn ông mỉm cười, “Nếu có thể khiến Phàn Dực Á về nhà, sau khi mọi việc thành công, Phàn gia sẽ đưa cho cô một triệu.”
Nếu có lựa chọn khác, Phàn gia tuyệt đối sẽ không tìm Hạ Vũ Mạt.
“Nhưng điều kiện đầu tiên cô phải hiểu rõ đó là Phàn Dực Á là người cô không thể với tới được.” Tuy không muốn nói ra câu tàn nhẫn ấy nhưng người đàn ông đành phải tuân theo chỉ thị.
Cắn môi, điếu thuốc trong tay, cô không còn muốn hút thuốc nữa.
Giai cấp, giai cấp, vĩnh viễn là giai cấp!
Trước kia cô là kỹ nữ, bây giờ lại là một con hát! (con hát: những người làm ca sĩ, diễn kịch, đóng phim, hát tuồng… gọi chung là con hát)
“Nói đi, diễn như thế nào?”
“Tạo ra mập mờ giữa cô và tôi, lấy danh nghĩa của Phàn Dực Á và Hạ Vũ Mạt. Khiến Phàn Dực Á tức giận phải ra mặt.” Người đàn ông chậm rãi nhắn lại ý tứ của Phàn gia.
Cười lạnh một tiếng, cô muốn từ chối.
Nhưng lời từ chối lại vướng trong cổ, không thốt ra được.
Lúc này, không từ chối chẳng phải vì tiền tài.
Cô phát hiện chính mình cũng rất muốn tìm được Phàn Dực Á, để anh trở lại vị trí của mình.
Anh chính là đứa con ông trời sinh ra để làm hoàng tử.
“Vì sao lại chọn tôi?” Cô bình tĩnh hỏi.
“Bởi vì Phàn gia cho rằng, với tính tình kiêu ngạo của Phàn Dực Á, anh ta nhất định rất hận cô, hận đến mức muốn giẫm nát cô, làm sao cho phép tên mình và cô lại xuất hiện cùng nhau được?” Người đàn ông đã cố trả lời vô cùng nhẹ nhàng lịch sự.
“Tôi hiểu rồi.” Cô gật đầu, “Tôi nhận lời anh.”
Không chút do dự.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s