NGỰ LÔI Q.2 – Chương 63: An Diệc Kì Trở Về

NGỰ LÔI
Q.2 – Chương 63: An Diệc Kì Trở Về

Edit: Midori Beta: Sakura Trời xanh mây trắng, mặt hồ bằng phẳng như gương, không có một tia gợn sóng, xung quanh là cây cối không biết tên, một loại hoa lan màu sắc u ám sống một thời gian dài ở trong nước, phát tán ra ánh sáng yếu ớt, bãi cỏ xanh biếc, một mình nổi bật giữa một khỏa cây cối khổng lồ gần như liên tục, nhìn lại ở giữa cây có một lỗ thủng rỗng ruột.
Trong cây, bày biện đơn giản, bàn gỗ và chiếc ghế, tất cả giống như cùng cây kia đều do tự nhiên sinh ra, đầy hơi thở của tự nhiên.
Trên mặt đất dưới bóng của cái cây khổng lồ, nằm ngửa ra chính là một chàng trai mặc một trường bào màu xám tro nhìn rất giản dị, nhìn bộ ngực kia có thể thấy vết máu đỏ đã bị gió hong khô, người thon dài, tóc màu đen vô lực trút ở bên, che đi khuôn mặt, cho dù là không nhìn thấy dung mạo, nhưng cả người lại phát tán ra một cỗ hơi thở khó có thể gọi tên, hấp dẫn lấy ánh mắt của mọi người.
“A.” Chỉ thấy chàng trai thoạt nhìn như đã ngừng thở kia run nhẹ một chút, tiếp theo liền phát ra một tiếng rên rỉ, tiếp theo màu đen mềm mại kia cũng cùng chuyển động, chàng trai kia cuối cùng ngẩng đầu lên.
Thật là dung nhan làm người sợ hãi than! Bên trên khuôn mặt nhỏ, hiện ra một vẻ tà khí , nhưng trong đôi mắt vừa mới mở ra mà có chút mê man lại tiết lộ chính là mơ hồ dịu dàng và thanh nhã, hoàn toàn ngược lại với khí chất, lại là càng thêm đầy mị lực, làn da trắng nõn ở dưới ánh mặt trời lờ mờ xuyên qua tiến vào phát tán ra ánh sáng mênh mông, giống như noãn ngọc..
“Này. . . . . . ?” Chàng trai lên tiếng lẩm bẩm một tiếng, sau đó tay dường như là phản xạ có điều kiện sờ lên vết thương trước ngực mình, đôi mắt thoáng qua vẻ kinh dị, máu ở trên quần áo, liền nói rõ cuộc chiến kia là thật, mà mình cũng phải ở trận chiến ấy chết đi, nhưng là. . . . . .
Vì sao. . . . . . Miệng vết thương, hoàn toàn! Biến mất! ?
Thân thể đứng lên, nhìn bốn phía xung quanh, tiếp đó bị hơi thở thuần tịnh tự nhiên của căn phòng này làm cho giật mình, có thể làm được như vậy, chẳng lẽ lại là yêu?
Đôi mắt ôn nhu của chàng trai lại thoáng qua một tia cẩn thận, nhấc chân hướng tới lỗ hổng của cây đi đến. Bị ánh mặt trời mãnh liệt đột nhiên xuất hiện chiếu vào hai mắt, híp híp, tiếp theo liền thấy hết thảy cảnh sắc trước mắt, bình tĩnh! Không sai, cảm giác đầu tiên mà chàng trai cảm thấy khi nhìn thấy tất cả trước mắt chính là bình tĩnh mà ấm áp.
Ngay cả gió thổi qua cũng mang theo mềm mại mà nhẹ nhàng đấy.
Đôi mắt chàng trai càng thêm dịu dàng, cả người tựa như dung nhập vào ở trong đó, khóe miệng cũng nổi lên nụ cười nhẹ nhàng, ôn nhu, an tĩnh, trên khuôn mặt làm người kinh thán, càng để cho người không thể rời khỏi mắt.
Có người!
Cũng sau đó, chàng trai mới phát hiện, bên cạnh có một người, nếu không phải vừa mới dung nhập vào trong trời đất thiên nhiên sợ là vẫn không có phát hiện, cơ hồ là trong nháy mắt, chàng trai xoay người, nhìn về phía trên cây khổng lồ vừa mới đi ra.
Nhưng sau khi thấy một màn trước mắt, ngây người, si mê rồi, hoặc là, liếc một cái, chú định cả đời ràng buộc.
Ánh mặt trời chiếu rọi, lờ mờ phát tán ra ánh sáng bảy màu, trên cành cây một gốc cây khổng lồ, ngồi ở đó chính là một đứa bé mặc quần áo màu trắng, nhìn thân hình đại khái chỉ trên dưới mười tuổi, áo trắng hơn tuyết, nhẹ nhàng trôi, tựa như không có bất kỳ lực lượng nào, như là một thành viên của gió, là gió nhẹ biến thành, ở dưới quần áo màu trắng, là chân nhỏ lóng la lóng lánh, không mang giày, cho người cảm giác một loại tùy ý, tự nhiên, vốn là như thế.
Tóc màu đen tựa như thác cùng quần áo màu trắng trở nên vừa vặn, lại ngoài ý muốn hài hòa, cùng dạng nhẹ nhàng bay lên, che phủ cả khuôn mặt.
Xuất trần, thuần tịnh, đạm mạc, lạnh lùng, yêu dã. . . . . .
Chỉ là một cái thân thể nho nhỏ, thế nhưng lại để cho trong đầu chàng trai trống rỗng một lát, có lẽ sẽ có người nói, cô như vậy, yêu dị ở chỗ nào? Nhưng là chàng trai xác thực cảm giác được sự yêu dị, không có cố ý phát tán ra, cái kia là thuộc về đơn thuần yêu dị, để người không nhịn được muốn kéo cô cùng nhau sa đọa say mê. . . . . .
“Ngươi, là . . . . . Ai?” trong miệng nay cả chính chàng trai cơ hồ cũng không cảm giác được mà nhẹ nhàng từng li từng tí, giống như sợ làm bay cô, cứ như thế biến mất.
Trên cây thân thể mềm mại nhỏ nhắn giống như chuyển động nhẹ nhàng một cái, hoặc là cũng không có động, chỉ là hiệu quả của gió kia, nhưng có một điểm là chính xác, đó chính là tiếng của chàng trai tuyệt đối bị cô nghe thấy rồi, bởi vì dưới ánh mắt mê man của chàng trai, đứa bé quay đầu qua, chẳng qua là nhẹ nhàng một cái, giống như gió nhẹ chuyển động mang theo.
Gần như là tinh hoa của thiên địa linh khí tụ tập biến thành, khuôn mặt không có một chút khuyết điểm nào, chỉ là hờ hững hết thảy, đôi mắt đen nhánh, sâu giống như không có đáy, không phải là lãnh, chẳng qua là không có tình cảm, giống như hắn ở trước mắt cũng không là một người, chỉ là cảnh sắc bình thường giống nhau.
“Tỉnh.” Giọng nói nhẹ nhàng là cho lòng người có cảm giác trong vắt giữa ngày hè, dễ nghe, nhưng cũng hờ hững.
“Ừ. . . . . .” Chàng trai đáp lời, cũng nhẹ nhàng, đã hoàn hồn hắn lại ôn nhu như bình thường, chỉ là đôi mắt kia lại là như nước, đẹp, rất đẹp, bé gái lại không hiểu.
“Ngươi, là ai đây?” Chàng trai hỏi, hơi thở của cô thuần tịnh như vậy, cũng không giống như yêu, chỉ là hết thảy trước mắt lại để người kinh dị.
“Ai. . . . . .” giọng nói của bé gái không có phập phồng, giống như đang suy tư, chàng trai cũng không có quấy nhiễu, cho đến khi, bé gái lần nữa lên tiếng rồi, ngoài ý muốn để chàng trai cảm giác được trong thanh âm có chút chút ôn hòa, “Ngai Ngai muội muội.”
Ngai Ngai. . . . . . là cô thiếu nữ mỗi ngày theo hắn có chút ngốc lại đáng yêu, cô thiếu nữ nói yêu hắn, thiếu nữ nguyện chết cũng không rời khỏi hắn. . . . . .
Nàng. . . . . . Là muội muội của nàng ấy?
“Vậy, tên của ngươi?” Ngoài ý muốn, luôn luôn ôn nhu lần đầu tiên hắn cũng không đi hỏi hướng đi của Ngai Ngai, mà là hỏi cô bé trước mắt, tên của cô.
“Tên?” Bé gái lắc lắc đầu, chẳng qua là một động tác bình thường, lại làm cho tâm của chàng trai cũng run nhẹ mốt cái, “Ngai Ngai và Lạc Khất Liễm sao?”
Ở đó lạnh nhạt một tiếng Lạc Khất Liễm, chàng trai cũng biết, mình đã hoàn toàn buông lỏng, cười, cười đến xán lạn, “Đúng vậy a, Lạc Khất Liễm là tên của ta, tên của ngươi đâu?”
“Tên. . . . . . Không có.” Giọng nói bé gái mang theo bình thản, chẳng qua là trần thuật.
“Vậy giống như Ngai Ngai, ta giúp ngươi lấy nhé.” Chàng trai ôn nhu nói.
“Giống như Ngai Ngai. . . . . . ?” Bé gái khẽ nghi ngờ, cũng chỉ một chút.
“Đúng a! Sau này, ngươi gọi là Triệt a.” Trong suốt, không có bất kỳ tạp chất.
“Triệt. . . . . .” Bé gái trong miệng nhẹ nhàng đọc ra chữ này, không có âm thanh, không có đáp ứng, cũng không có cự tuyệt. . . . . .
“Đúng vậy, Triệt!” gọi một tiếng dịu dàng, bé gái quay đầu nhìn về phía hắn, mà sau đó, chàng trai cũng mới cảm giác được, cô bây giờ mới thật sự là nhìn lấy hắn, mặc dù chỉ là thời gian không tới một giây, cũng thỏa mãn?
Khóe miệng cười càng lớn, thuần túy, biểu đạt ra vui vẻ.
Trên mặt bé gái theo đó là thanh đạm hờ hững, chỉ là, Triệt. . . . . . Tên của mình a. . . . . . Tên. . . . . .
Gió, mang theo tóc hai người chuyển động, còn có tâm nhẹ nhàng rung động.
“Cắt!”
Một tiếng vang lên, để một màn yên tĩnh này biến mất, còn có thân thể mềm mại nhỏ nhắn của bé gái nhảy xuống dưới cây, nụ cười ôn nhu của chàng trai biến mất, nổi lên nụ cười không đứng đắn cùng đùa giỡn.
“Mặc Mặc diễn thật vô cùng tốt!” Một thân quần áo màu xám tro, vừa mới còn là chàng trai thâm tình chân thành, ôn nhu, giờ phút này lại là tà khí dạt dào hướng bé gái cười nói.
“Có sao? Anh cũng không tồi.” Bé gái, hoặc nói là Mặc Hi, quay đầu đối với chàng trai, cũng chính là Thần cười nói, tiếp theo không nói một lời xoay người hướng tới Thiên Nhu đứng ở chỗ nhân viên làm việc đi tới.
“Ha hả.” Thần cười cười, đôi mắt tinh tế nhẹ rủ xuống, mang theo ý nghĩ sâu xa, kỳ thật, vừa nãy, hắn giống như thật sự dung nhập vào bên trong thân ảnh của Lạc Khất Liễm, chân chính hiểu cảm giác trong đó, thật là phải nói là tài năng diễn của Mặc Hi quá tốt, hay là tài năng diễn của hắn quá tốt đây?
Không sai, hôm nay đúng là cảnh diễn của Mặc Hi với Thần, lần đầu tiên yêu linh cùng Lạc Khất Liễm gặp mặt.
Đến bên cạnh Thiên Nhu, dọc theo đường đi ánh mắt mọi người nhìn cô cũng là đầy tán thưởng cùng cảm thán khó nói. Ngồi ở trên ghế ngồi, cầm lấy kịch bản trên bàn, nhìn một cái lại để trở lại trên bàn, đứng lên đi tới trước mặt đạo diễn cười nói, “Đạo diễn, xế chiều hôm nay không có cảnh diễn của cháu rồi, cháu có thể rời khỏi sao?”
“A! ?” Đạo diễn cả kinh, nhìn về phía khuôn mặt nhỏ của Mặc Hi còn chưa bỏ đi lớp hóa trang, trên thực tế cũng không có trang điểm bao nhiêu, trên mặt ngay lập tức tràn đầy nụ cười, “Ừ! Mặc Mặc đi nghỉ ngơi đi! Vừa mới Mặc Mặc vẫn rất tuyệt!” Đang nói, giơ cao ngón tay cái lên đối với Mặc Hi.
“Dạ, cám ơn.” Nói xong, liền hướng đi đến nơi ở trọ của mình, Thiên Nhu đi theo phía sau cô.
Ở trong căn phòng thay quần áo xong, liền lấy Ngân Sắc ra, cùng Thiên Nhu ngồi lên, hướng lên bầu trời chạy đi.
“Hay hôm nay đi xem bọn Nhị Lăng một chút.” Ở bên trong Ngân Sắc, sắc mặt Mặc Hi trầm tĩnh, giống như tự nói, nhưng là Thiên Nhu biết, cô ấy đang nói cho cô nghe, cười gật gật đầu.
Xe nhẹ nhàng đi trên con đường quen thuộc đi tới cái phòng ốc tồi tàn, có không ít đứa bé cũng nhìn thấy Mặc Hi, nhưng là lại không có một người đi đến quấy nhiễu cô, trong đôi mắt là sợ hãi nhưng cũng là ngưỡng mộ.
Đến khu bí mật, đầu tiên nhìn nhìn qua chính là thân ảnh khắc khổ quen thuộc của ba anh em Lăng gia, chẳng qua là bây giờ lại nhiều hơn một cái ngoại lệ, chính là một đứa bé đang đấm lưng cho ông già, đứa bé này cũng tầm mười hai mười ba tuổi, mặt mũi chỉ có thể coi là là thanh tú, giờ phút này đang cười với ông già, mà nhìn dáng vẻ kia cũng đang cười lên, nhìn lại tâm tình không tệ.
Bóng người Mặc Hi và Thiên Nhu xuất hiện, để ba anh em nhà họ Lăng đang huấn luyện cũng ngừng lại một chút, tiếp theo cũng không có dừng lại tốc độ huấn luyện, hơn nữa dường như càng thêm khắc khổ?
“Mặc lão đại!” đứa bé ở phía sau đang giúp ông già đấm lưng quay đầu lại, đối diện Mặc Hi chính là hưng phấn kêu to một tiếng, con ngươi nhất thời sáng rọi.
“Ừ.” Mặc Hi cười đáp một tiếng, đứa bé này chính là Viên.
Chuyện của Mặc Vân Vân ngày đó đến hôm nay cách đã gần hai tháng rồi, chuyện hôm đó không biết là ai ghi chép, đưa lên tạp chí, báo giấy , lời đồn đãi đối với Mặc Hi lại lần nữa bay lên.
Cái gì tàn bạo, cái gì lão đại của tên khất cái, cái gì khuyến khích người giết người, vân vân . . . . . .
Nhưng đối với việc này, có người nói tốt, cũng có người không, tất cả không giống nhau, chỉ là đương sự hoàn toàn không có đi ngó ngàng tới mà thôi.
Đợi Mặc Hi nhớ lại, chuyện này cũng đã bị An Dĩ Mẫn xử lý sạch sẽ.
Mấy ngày này, Mặc Hi công bố tránh né ký giả, đi tới đây xử lý chuyện của Viên, mà Viên cũng đã thề thần phục.
“Mặc lão đại! hôm nay ngài đến có chuyện gì muốn phân phó sao?” Viên ân cần hỏi, tay từ đầu tới cuối cũng không rời khỏi bả vai của ông già.
“Ừ, là có chuyện cần bàn giao, đợi đến lúc nghỉ ngơi rồi nói.” Mặc Hi ôn hòa trả lời Viên, lấy cái ghế ra ngồi xuống, lần nữa liếc nhìn Viên, nói, “Chuyện tôi giao cho anh đều làm sao?”
Viên cùng bọn Đại Lăng không giống nhau, hắn không có võ lực cũng không có dị năng, cũng không có thiên phú y học, nhưng hắn có ưu điểm của hắn, mà Mặc Hi phải làm chính là khai quật ưu điểm.
“Dạ! Lời Mặc lão đại giao phó! Viên tuyệt đối sẽ làm được!” Viên nghiêm túc nói.
“Nói rồi, có thể gọi ta là Mặc Hi.” Những người này a, làm sao lại không thể dùng cách xưng hô bình thường nhất gọi cô đây?
“Nhưng là. . . . . .” Viên tựa hồ có chút đau khổ, một hồi mới nói tiếp, “Tôi cảm thấy gọi Mặc lão đại rất uy phong rất tốt !”
“Ha ha.”
Đối với sự quái lạ của Viên, dường như mọi người đã bắt đầu dần dần quen, nhưng mà để cho người cười, hắn cũng có năng lực làm cho người khác vui vẻ.
Một lúc sau, ba người ở trong huấn luyện cuối cùng cũng dừng lại, đều là hít thở phì phò, nhưng lại là đều không có một chút qua loa đứng ở trước mặt Mặc Hi.
“Báo cáo tình huống của các anh đi, đã hơn hai tháng rồi.” Mặc Hi bình thản nói.
Theo hướng từ trái sang phải, là Đại lăng đến Tam lăng, mà sau đó, cũng là Đại Lăng lên tiếng đầu tiên.
“Tôi bây giờ là Võ giả trung cấp cấp 25.”
Gần hơn hai tháng tăng ba cấp, so sánh với lần trước tăng thêm một cấp, hơn nữa bình thường tu vi càng về phía sau càng khó tăng, có thể thấy được Đại lăng trong đoạn thời gian này rất cố gắng …..
” Dị năng giả trung cấp cấp 27.” Đến Nhị Lăng, đáp án dĩ nhiên là tăng lên 2 cấp.
Nhị Lăng mới nói xong, Tam Lăng vừa chuẩn bị nói chuyện, lại bị Mặc Hi ngăn trở.
“Tốt lắm, anh không cần nói tôi cũng biết.” Mặc Hi đối với Tam Lăng cười nói, tiếp theo chớp mắt nhìn về phía ba người khác, “Các anh đều rất cố gắng rồi, như vậy rất tốt.”
Một câu khẳng định, để ba người hoàn toàn thỏa mãn, hết thảy cố gắng, hết thảy khó khăn, nhọc nhằn đều đáng giá.
“Hôm nay đến đây, tôi là có chuyện cần giao cho các anh.” Nhìn nụ cười của ba người này, Mặc Hi cũng cười với bọn hắn, trầm mặc một hồi, mới lần nữa mở miệng, mà ba người cũng lại một lần nữa yên lặng xuống, chăm chú nhìn cô.
Chuyện cô giao cho cũng không nhiều, nhưng là mỗi một chuyện giao cho đều rất quan trọng, mà bọn họ cũng sẽ tận lực đi làm.
Ở dưới ánh mắt của mọi người, Mặc Hi tựa vào trên ghế, hai bàn tay chạm vào nhau, cười nói, “Không cần khẩn trương như vậy, nói ra, bây giờ tôi không có nhiều thời gian lắm, cho nên hết thảy đều cần các anh chính mình cố gắng, Nhị Lăng.”
“Dạ, đại nhân.” Nhị Lăng ngừng một lát, ứng đáp.
“Anh bây giờ chủ yếu nhất vẫn luyện tập khống chế lực đối với dị năng, anh là người kế thừa huyết mạch, chỉ cần lực lượng cũng đủ, phá tan trở ngại có thể nhận được lực lượng, nhất định sẽ bay cao, nhưng lực lượng vẫn phải hoàn toàn thuộc về mình mới là an toàn nhất.
“Vâng” trong lòng Nhị Lăng trầm xuống, nếu không phải cô nói ra, hắn đích xác có chút nóng lòng cầu thành.
“Đại Lăng.”
“Dạ!” Đại Lăng leng keng hữu lực đáp.
“Kỳ thật đối với tôi và anh cũng không cần nói quá nhiều, dù sao anh có một sư phụ cường đại lại có nhiều kinh nghiệm, tôi không thể sánh bằng. Nhưng thực chiến vẫn là quan trọng nhất, cố gắng tốt hơn. Đương nhiên việc này tôi nghĩ ông ấy cũng sẽ dạy anh.” Ông ấy trong lời của Măc Hi, tất nhiên là ông già kia.
“Vâng!” Đại lăng theo đó cung kính gật đầu, mà ông già cũng tán thưởng nhìn Mặc Hi.
Mặc Hi lại quay đầu một lần nữa, nhìn về phía Tam Lăng đang có chút ủ rũ, cho dù hắn cực lực che giấu, nhưng là vẫn bị Mặc Hi bắt được, có chút bật cười, “Tam Lăng, chuyện tôi muốn giao cho anh là quan trọng nhất! Tôi muốn biết anh có lòng tin hay không?”
“A!?” Tam Lăng kinh dị kêu một tiếng, vốn là lúc báo cáo Mặc Hi không cho hắn nói chuyện, hơn nữa sau đó cũng chỉ phân phó chuyện và chỉ dẫn cho bọn Đại Lăng, còn tưởng chính mình là một dược sư nên không được cô để mắt đến, hoặc là để cô thất vọng, trong lòng khổ sở, lại không nghĩ đến lúc nghe được lại là lời nói như vậy.
“Tôi hỏi anh có lòng tin sao?” Mặc Hi dễ tính hỏi lại một lần nữa.
Một câu nói này cũng để cho Tam Lăng hoàn hồn, nghĩ đến Mặc Hi vừa mới nói, chuyện quan trọng nhất, là quan trọng nhất. . . . . . Kia sẽ là cái gì đây? Nói thật. . . . . . trong lòng hắn rất lo lắng. Lông mày Mặc Hi nhẹ nhàng nhăn một chút, động tác tuy rất nhỏ, lại để không ít người chú ý tới, như Thiên Nhu, lão nhân, còn có Nhị Lăng, Đại Lăng, chỉ có đương sự là không biết.
“Tam lăng! Còn nghĩ cái gì! Đáp ứng! Đây là đại nhân coi trọng em đấy!” Thấy Tam Lăng còn trầm mặc, Đại Lăng thật tại là nhìn không được, em trai này của hắn chính là thiếu hụt tự tin, hơn nữa hắn sợ Mặc Hi sẽ thất vọng đối với Tam Lăng.
“A! ?” Tam Lăng bị Đại Lăng đột nhiên lên tiếng dọa sợ hãi nhảy dựng lên, tiếp theo liền thấy ánh mắt của Mặc Hi, có chút mất tự nhiên, “Đại nhân. . . . . . Tôi… tôi cũng không biết, ngài trước cho tôi biết phải làm gì được không?.”
“. . . . . .” Mặc Hi trầm mặc một hồi, nhìn Tam Lăng một chút, mà Tam Lăng bị cô nhìn đôi mắt có chút lóe lên, liền nghe Mặc Hi nói, “Tam Lăng, anh rất có thiên phú, chính là quá thiếu tự tin.”
“Đại nhân. . . . . .” Đối với khen ngợi của Mặc Hi, Tam Lăng vui vẻ, đây là lần đầu tiên Mặc Hi công khai khen ngợi hắn, chỉ là câu nói phía sau lại để cho hắn không biết trả lời như thế nào. “Tốt lắm, tôi cũng không yêu cầu anh trong nhất thời có thể sửa đổi được, nhưng tôi hi vọng lần sau khi tôi nhìn thấy anh thì anh sẽ làm cho tôi hài lòng.” Mặc Hi nói lấp lửng nhưng ý là có thể cho hắn thời gian, nhưng mà thời gian này là có kì hạn đấy.
“Dạ . . . . .” Tam Lăng cúi đầu có chút ảo não đáp ứng.
Dáng vẻ này đâu có một điểm tự tin.
“Ngẩng đầu lên!” Giọng nói của Mặc Hi một lần nữa vang lên, lúc Tam Lăng ngẩng đầu lên nhìn về phía ánh mắt của cô, sắc mặt hiện lên nghiêm túc, “Tôi bây giờ liền muốn giao cho anh một nhiệm vụ quan trọng.”
Ở trước nhiệm vụ quan trọng trước mắt sắc mặt cũng thay đổi, dù sao vẻ mặt nghiêm túc của Mặc Hi cũng không dễ dàng nhìn thấy đấy .
Tam Lăng đồng dạng hít sâu một hơi, khẩn trương nhìn cô.
“Tôi muốn anh ở trong đoạn thời gian này hết sức chế thành một loại thuốc, thuốc có thể thay đổi dung mạo của một người, có thể không có di chứng về sau là tốt nhất, nếu có, cũng cố gắng làm được thấp nhất.” Mặc Hi nói xong, liền quan sát vẻ mặt của mọi người, đôi mắt mặc dù có chút kinh dị nhưng cũng không có biến hóa quá lớn.
Thuốc như vậy thật là mọi người chưa có nghe nói qua, đôi mắt ông già lóe lên, tựa hồ nghĩ tới cái gì, nhìn khuôn mặt của Mặc Hi, yên lặng, không biết đang suy nghĩ cái gì, lại cái gì cũng không có nói.
“Vậy thì như vậy đi, hi vọng lần sau tôi đến có thể thấy được thành quả, ha hả.” Thấy mọi người tiếp đó không nói chuyện, Mặc Hi cũng đứng lên, cùng mọi người tạm biệt.
Thiên Nhu cũng cùng mọi người hữu hảo gật đầu, theo Mặc Hi rời khỏi.
Tam Lăng nhìn bóng lưng của Mặc Hi, môi chuyển chuyển động, lại lời gì cũng không bày tỏ. Một hồi, hoàn toàn không nhìn thấy Mặc Hi nữa, môi kia mới bị hàm răng cắn cắn, con ngươi đầy vẻ kiên định, đây là nhiệm vụ đầu tiên đại nhân giao ình. . . . . . Nhất định không thể để cô thất vọng. . . . . .
Mà Mặc Hi và Thiên Nhu vừa mới cùng đi ra khỏi ngõ, thì điện thoại trong túi áo đột nhiên truyền ra một trấn chấn động.
Vừa lấy ra nhìn, bên trên hiển thị, Lạc Nguyệt.
Con ngươi thoáng qua một cái nghi ngờ, tiếp theo cũng nhớ tới, người gọi là Lạc Nguyệt chính là ai rồi, chính là bé gái nàng quen biết ở thú đấu tràng, chủ nhân của con Băng Viêm Thiên Hạc kia. Nhấn nút nghe, Mặc Hi cười cười, mới chuẩn bị nói chuyện, đã bị tiếng thét chói tai bên trong chấn động, tiếng “ Này” đến miệng liền biến mất.
“A a! Mặc Hi a! Tớ nói, cậu có quên mất người bạn như tớ không? A! ? Lại cũng không gọi điện cho tớ, hơn nữa cũng không đến thú đấu tràng rồi, ông nội tớ lại không cho phép tớ gọi điện thoại cho cậu, nói thêm cái gì cậu nhất định là có chuyện, tớ sẽ quấy nhiễu cậu. Tức chết ta! Nếu không phải hôm nay tớ phải đi, còn vẫn không cho phép tớ gọi đấy! Này ! Sao cậu vẫn không nói lời nào a! ? Có ở đó hay không a?”
“Ha hả, cậu nói liên hồi, tớ không có biện pháp nói.” Mặc Hi cười đến bình thản, đối với Thiên Nhu ra hiệu một cái, đem Ngân Sắc cầm đến, để cô ngồi xuống chỗ điều khiển, mà mình ngồi ở chỗ ngồi kế bên.
“Aha Hmm. . . . . . Tớ quên mất, nhưng mà tớ nói a, cậu thật sự một chút cũng không thú vị! Thế nào mà lâu như thế cũng không gọi cho tớ một lần đây? Cho dù bận rộn cũng cùng tớ nói một tiếng!”
“Tớ biết rồi, là tớ không đúng.” Mặc Hi tựa vào trên ghế ngồi, cười nói.
“Cậu sai? Nghe giọng điệu của cậu nào đâu có chút ý tứ nhận lỗi! Được rồi ! Tớ vẫn tha thứ ngươi!”
“Ừ, vừa mới cậu nói phải đi là ý gì?”
“A, đúng …, cậu không nói thì tớ thiếu chút nữa đã quên. Tớ phải đi ‘học viện Dị – Võ Andara’ trước rồi, cho nên muốn tạm biệt cậu, tớ bây giờ đang ở trên xe rồi, aiii.”
“Sớm như vậy? Không phải là phải năm sau sao? Thời gian còn một hai tháng nữa mà?” Mặc Hi có chút ít nghi ngờ.
“Là ông nội tớ sắp xếp ! Tớ cũng không có biện pháp. Nhưng mà chỗ đó cũng có nhiều thú vị, ha ha! Yên tâm đi, tớ đi trước cũng tốt, đến đó trước chuẩn bị quen thuộc tất cả, chờ cậu đến thì tớ có thể dẫn đường cho cậu rồi! Ha ha!”
“Ừ, thuận đường xuôi gió.”
“A! Cậu thật sự là không có lương tâm! Nói một câu như vậy, cũng như không nói! A —— tớ còn không đáng giá được cậu nói một câu không nỡ để tớ vui vẻ xuống sao?”
“Ha ha, tớ không nỡ để cậu đi.” Mặc Hi cười to, trẻ con. . . . . .
“Ừ Ừ, như vậy mới đúng …! Chờ tớ đến lại gọi điện cho cậu, vậy bây giờ tớ tắt trước, ông nội tớ đang tới, aiiiiiii!”
“Được.” Mặc Hi đồng ý một câu, cầm điện thoại thả lại vào trong túi đựng.
Nhìn ngoài cửa sổ, nghĩ lại, tựa hồ một năm còn thật sự là muốn trôi qua a, một năm này chuyện phát sinh cũng có chút nhiều, mình cũng ngay lập tức phải đi học rồi.
Bên này, là lo lắng đuổi kịp lấy đi ‘học viện Dị – Võ Andara’, mà trong ‘học viện Dị – Võ Andara’ lại là chỉ có nghiêm tức lo lắng đến thành Đế Do.
Chỉ thấy một cỗ xe bay từ cửa ‘học viện Dị -Võ Andara’ nhanh chóng hướng phía trước lao ra, mà ở lúc cái xe bay mới phi ra một giây, lại thấy ở cửa liền xuất hiện hai người, một người trong đó hét lớn, ” An Diệc Kì chết tiệt! Là ai nói cùng nhau cố gắng đi gặp bé cưng nhà cậu ! Nói cái gì nhìn một chút là có thể, bây giờ một mình một người chạy như vậy!”
Một bé trai khác không nói chuyện, một khuôn mặt lãnh đạm, “Tớ đi huấn luyện.” Nói xong, liền xoay người bình tĩnh tiêu sái đi.
“A! Linh! Làm sao cậu cũng đi a? A a a! Các cậu anh em cái mông !” Bé trai tức giận la hét, chính là Khố Lạp.
Mà cái người điều khiển xe bay đi chính là An Diệc Kì, chỉ thấy hắn giờ phút này đang mang một khuôn mặt cười hưng phấn.
Ngay lập tức! Ngay lập tức có thể nhìn thấy bé cưng rồi! Ha ha ha ha. . . . . .
Nghĩ đến tiếng kêu của Khố Lạp, khóe miệng An Diệc Kì cười có chút xấu xa, hừ hừ! Muốn thấy bé cưng của tớ, kiếp sau đi! Ha ha ha. . . . . .
Nói đến, mấy ngày này thật sự khổ cho ba người bọn hắn rồi, vì có thể kết thúc học kì trước kì hạn để rời khỏi, họ không ngừng liều mạng huấn luyện, uy hiếp lẫn nhau, cuối cùng vào hôm nay hoàn thành thi nghiên cứu, chiếm được tư cách có thể sớm rời học viện, cơ hồ là vừa mới nhận được tư cách này, An Diệc Kì liền điều khiển lấy xe bay hướng phía ngoài bay ra.
Trong đầu hiện lên chính là khuôn mặt nhỏ tinh xảo, ở sau cái cửa thủy tinh đối diện với mình cười, đối với mình giơ cao ngón tay cái lên. . . . . .
Trên khuôn mặt kia cười càng thêm hưng phấn, cũng càng thêm mong đợi. . . . . .
Ngày 23 tháng 10, ở cửa thành Đế Do có thể thấy một cỗ xe màu đen, xe lơ lửng tạo hình đơn giản. Nhưng mỗi một người thấy cái xe bay này đều không ai dám có bất kì sự xem nhẹ nào, có thêm chính là trong mắt tràn đầy kính sợ cùng sùng bái.
Mà chủ nhân của cỗ xe bay này chính là người mà cơ hồ tất cả mọi người trong thành Đế Do đều biết đến, chủ nhân tập đoàn An thị, An Dĩ Mẫn.
Hỏi ông ở cửa thành này làm cái gì?
Chỉ bởi vì mấy ngày trước, nghe thủ hạ truyền tới tin tức, cái nhóc hỗn láo của nhà ông về, khi hắn nghe thấy tin tức này nhưng là sửng sốt một hồi lâu.
‘Học viện Dị – Võ Andara’ ngày nghỉ rất ít, dường như hàng năm như vậy không tới hai mươi ngày, mà ở năm trước An Diệc Kì căn bản là không trở về, càng thêm sẽ không nói cái gì là trở về trước, mặc dù nói về trước thời gian cũng không đặc biệt dài, nhưng đây cũng là một phần chứng tỏ thực lực. Quan trọng nhất chính là, hắn lại vẫn một đường ngựa không ngừng vó gấp gáp hướng về phía thành Đế Do, này thật làm cho An Dĩ Mẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được, nhưng là vẫn ở thời khắc hắn về đến, vứt bỏ toàn bộ công việc, đi tới đây đón hắn.
Ở trong ánh mắt mọi người , một cỗ xe bay cuối cùng từ xa mà đến gần, cơ hồ không tới một hồi thời gian liền đi đến đây, có thể thấy tốc độ người điều khiển là như thế nào. Sau khi An Dĩ Mẫn đi ra khỏi xe, cỗ xe bay kia cũng đã đến trước mặt của ông.
Ngoài ý muốn , không có bất kỳ phản kháng và dị động, xe bay kia liền vững vàng dừng trước mặt An Dĩ Mẫn, lại một lần nữa để An Dĩ Mẫn thoáng qua lạ lùng, sao nhóc hỗn láo này lại nghe lời như thế rồi?
Hạ xuống, cửa xe bị mở ra, liền thấy một đứa bé mười một, mười hai tuổi môi hồng răng trắng từ kia đi ra, tóc vừa bị nhuộm thành màu bạc dưới ánh nắng chiếu xuống có chút chói mắt, một bộ áo tay dài màu trắng thêm hoa văn màu lam, quần bò tối màu, sắc mặt nhìn An Dĩ Mẫn có chút kích động.
An Dĩ Mẫn cũng là một trận tim đập, đây là nhóc hỗn láo hai năm không gặp sao! Cuối cùng biết trở về nhìn một chút! Quả nhiên vẫn là người thân, lâu cũng sẽ nhớ người ba ba là mình đây sao, rõ ràng nhìn thấy mình rồi còn vẻ mặt kích động kia, xem ra khoảng thời gian ở trường học này, thật để hắn trưởng thành không ít.
“Hỗn. . . . . .” An Dĩ Mẫn mới chuẩn bị lên tiếng nói, nhóc con còn biết trở về , chẳng qua là bị An Diệc Kì lớn tiếng nói trước che đi.
“Ông già! Nói! Bé cưng ở đâu! Con muốn đi gặp cô bé! Mang dẫn con đi!” An Diệc Kì một hơi gào lên, sắc mặt có chút quẫn bách.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s