HÀO MÔN KINH MỘNG 3 ĐỪNG ĐỂ LỠ NHAU Q.1 – Chương 24: Hoang Tưởng Thứ Phát

HÀO MÔN KINH MỘNG 3 ĐỪNG ĐỂ LỠ NHAU
Q.1 – Chương 24: Hoang Tưởng Thứ Phát

“Thầy! Sao em có thể gạt anh được?” Tố Diệp mím môi cười: “Được rồi! Tình trạng của em, em là người rõ nhất, đừng quên bây giờ em cũng đã là một nhà phân tích tâm lý xuất sắc. Giờ em chỉ quan tâm đến vụ án của Lương Hiên thôi.”
“Thế giới này nhỏ thật, ai ngờ vòng vèo một hồi em lại tới chỗ của bố anh.” Đinh Tư Thừa thấy cô né tránh câu hỏi thì cũng bỏ qua, cười khổ: “Sớm biết em đến Liêm Chúng, anh cũng chẳng cần quay về vội vã như vậy, có em, anh tuyệt đối yên tâm.”
Tố Diệp nhún vai, cô cũng chẳng ngờ giáo sư Đinh lại chính là bố của Đinh Tư Thừa.
“Anh đã xem kết quả chẩn đoán của em đối với Lương Hiên. Anh cũng đồng ý với suy nghĩ của em. Lương Hiên đúng là đã mắc chứng “hoang tưởng thứ phát”.” Đinh Tư Thừa quay về chuyện chính, nét mặt cũng trở nên phức tạp, nghiêm nghị: “Ở trên máy bay, anh đã đọc tài liệu em gửi qua. Em phán đoán hoàn toàn chính xác. Lương Hiên từ lâu đã bị trầm cảm và thiếu cảm giác an toàn, điều này là nguyên nhân dẫn tới bệnh hoang tưởng.”
Bệnh hoang tưởng có thể chia thành hai loại hoang tưởng nguyên phát và hoang tưởng thứ phát. Hoang tưởng nguyên phát nảy sinh mà không có bất kỳ sự kích động hay dự báo trước. Còn hoang tưởng thứ phát thì có căn nguyên phức tạp hơn. Nhưng điểm chung của hai loại này là đều phát sinh trong những người đã có trở ngại tâm lý. Giống như tình trạng của Lương Hiên, sở dĩ khẳng định anh ta mắc chứng hoang tưởng thứ phát là vì bệnh tình của anh ta bắt nguồn từ việc bản thân bao năm đã che giấu chứng bất an và trầm cảm nghiêm trọng của mình. Những người này có sự khác biệt cơ bản với những bệnh nhân mắc hoang tưởng nguyên phát, cách thức chữa trị cũng khác nhau.
“Tình trạng của Lương Hiên không khó phân tích.” Tố Diệp điều chỉnh tư thế ngồi, chân mày toát ra một vẻ nghiêm túc: “Em đã từng cho anh ta làm thực nghiệm đơn giản về “tấm gỗ”. Người bình thường sẽ chọn chắn trước mặt hoặc bên phải, nhưng Lương Hiên không hề do dự chọn ngay chắn phía sau lưng. Điều này chứng tỏ anh ta cực kỳ bất an lo sợ. Em dẫn dắt suy nghĩ của anh ta, hỏi anh ta có dám giết Niên Bách Ngạn không, anh ta hốt hoảng và né tránh. Bởi vì trong tiềm thức của anh ta, Niên Bách Ngạn rất mạnh mẽ, không thể vượt qua. Với tâm lý của một người bình thường, khi đối mặt với nguy hiểm cực độ sẽ bộc lộ sự căm phẫn trong lòng, nhưng Lương Hiên không hề như vậy. Anh ta tự thu mình lại trong chiếc hộp của mình. Cũng tức là ngay từ ban đầu anh ta đã coi bản thân là người bị hại.”
“Người bị hại thường hay lo âu căng thẳng.” Đinh Tư Thừa tán đồng ý kiến của cô: “Từ tài liệu không khó để nhận ra, vợ Lương Hiên là người có tính tình quả quyết. Lương Hiên có thể vào được tập đoàn Tinh Thạch cũng nhờ có vợ mình giới thiệu. Điều này vô hình chung đã khiến trong nội tâm anh ta hình thành tư tưởng mình là kẻ thấp hèn. Cho dù anh ta có nỗ lực làm việc hơn nữa cũng không thể thoát khỏi cái danh “dựa vợ thăng tiến”. Anh nghĩ các nhân viên trong tập đoàn Tinh Thạch sau lưng cũng đã gièm pha không, anh ta nghe được tự nhiên sẽ thấy không thoải mái.”
“Thêm nữa vì lý do công việc, vợ anh ta đương nhiên sẽ phải thường xuyên qua lại với Niên Bách Ngạn. Quanh năm suốt tháng, Lương Hiên để ý, dẫn tới biến đổi tâm lý cũng là việc rất bình thường.” Tố Diệp tiếp lời: “Mấy ngày nay em đọc lại vụ án mấy lần, phát hiện trong đoạn băng, thật ra Lương Hiên đã cầm sẵn con dao trong tay từ lâu. Em tin vợ Lương Hiên cũng nhận ra tình trạng tâm lý của chồng mình, muốn cố gắng hóa giải những lo lắng của anh ta, thế nên mới liên tục mang cơm tới những khi anh ta làm thêm giờ. Nhưng Lương Hiên đã đa nghi, một người bệnh mắc chứng hoang tưởng nghiêm trọng như anh ta cuối cùng vào buổi tối hôm đó đã cầm dao lên, gây ra bi kịch.”
Đinh Tư Thừa khẽ thở dài: “Hoàn cảnh có ảnh hưởng không nhỏ tới những thay đổi tâm lý. Tiểu Diệp! Những phân tích của em về giấc mơ của Lương Hiên cũng rất chuẩn xác.”
“Kỹ năng phân tích giấc mơ cũng chính tay anh dạy cho em.” Tố Diệp nhìn anh, trong lòng chợt xuất hiện một cảm giác quyến luyến khó diễn tả thành lời. Nhưng rồi cô lại ép mình đè nén suy nghĩ này xuống. Cô khẽ hắng giọng, sắc mặt bình thản trở lại.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s